80s toys - Atari. I still have
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_7

Tìm còn chưa tính, cậu ta lại khoa trương lái Mercedes-Benz G55 đến khiến không ít người để ý.

“Một sinh viên mà lái chiếc xe 2 vạn, anh có thể bớt khoe mẽ một chút được không.”

Ở căn tin, Mộc Mộc vừa ăn khoai tây vừa nói.

“Cô đường đường là bạn gái tổng giám đốc công ty HG vậy mà lại ở trong này ăn khoai tây chiên, có thể bớt chút thê thảm được không?” Trầm Thịnh Niên một khi đã mở miệng liền không khoan nhượng.

“Chú anh sau khi tan tầm sẽ đón tôi đi ăn.” Mộc Mộc nhún vai: “Hơn nữa sinh viên ăn thế này vốn là chuyện bình thường, đại gia như anh không hiểu được đâu.”

“Cha mẹ tôi là giảng viên đại học, sống bằng tiền lương cho nên tôi cũng chẳng phải thuộc dạng đại gia gì đó.” Trầm Thịnh Niên giải thích.

“Vậy xe này ai mua?” Mộc Mộc tò mò.

“Tự tôi mua.” Trầm Thịnh Niên tự tin cười đáp.

Mộc Mộc nhìn khuôn mặt xinh đẹp của người trước mặt, lập tức tỉnh ngộ: “Chuyện anh bán thân đổi xe đừng để cho chú anh biết, nếu không chú ấy chắc chắn sẽ đánh chết anh.”

Nghe nói bây giờ đại gia không còn bao dưỡng người đẹp nữa mà chuyển sang bao dưỡng giai đẹp. Mà Trầm Thịnh Niên này ngũ quan tinh xảo như nữ giới, tuyệt đối có thể khiến cho các đại gia vung tiền như rác.

Điều này cũng có thể giải thích vì sao Tần Hồng Nhan lại không đồng ý ở cùng với cậu ta.

Nghe vậy, ánh mắt xinh đẹp Trầm Thịnh Niên tựa như muốn giết người: “Xe kia là đo tôi đầu tư cổ phiếu kiếm được!”

“Thì ra không phải là anh bán thân đổi xe” Mộc Mộc lại tỉnh ngộ: “Mà là anh bán thân để đổi lấy tin tức mật.”

Giờ khắc này, Trầm Thịnh Niên đặc biệt muốn giết chết cái người đang ăn khoai tây chiên trước mặt.

Mộc Mộc không biết bản thân vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, bỗng hỏi: “Hôm nay anh không vội đến chỗ Trợ lý Tần ư, sao lại có thời gian rảnh tới tìm tôi thế này?”

Trầm Thịnh Niên chớp chớp hàng lông mi cong dài, mỉm cười: “Bởi vì tôi phát hiện tôi và cô ấy không hợp, còn nhận ra rằng, tôi với cô mới thật sự là hợp.”

Chương 21

Mộc Mộc nhìn chằm chằm vào dĩa khoai tây trước mặt, sau một lúc mới nói: “Đây là loạn luân đấy.”

Giọng điệu khá nghiêm túc.

Trầm Thịnh Niên khó hiểu: “Cô cũng không phải là dì tôi, loạn luân cái gì?”

“Ý tôi nói là, chuyện anh thầm mến chú mình là loạn luân ấy. Không tốt, rất không tốt.” Mộc Mộc lắc đầu thở dài.

Giờ khắc này, Trầm Thịnh Niên đặc biệt muốn cầm dĩa khai tây trước mặt san bằng khuôn mặt ai đó.

Mộc Mộc giải thích: “Trợ lý Tần thích chú anh, anh theo đuổi cô ấy. Bây giờ tôi thích chú anh, anh lại chạy đến dụ dỗ tôi. Điều này chứng minh anh không muốn chú mình thành gia lập thất, thế nên ngoài việc anh thầm mến chú mình đến phát cuồng ra thì tôi không thể nghĩ thêm lý do thứ hai nào khác.”

Người cháu vốn là một biến thái xinh đẹp, cho nên việc cậu ta thầm mến chú mình Mộc Mộc cũng chẳng mấy ngạc nhiên.

“Tại sao cô không chịu tin nhỉ?” Trầm Thịnh Niên nhìn thẳng vào mắt Mộc Mộc: “Mộc Mộc, tôi thật sự thích em.”

Mộc Mộc không thèm để ý đến hi vọng mong mong trong mắt Trầm Thịnh Niên: “Cho dù đầu óc anh có hỏng thích tôi thì cũng chẳng liên quan gì tới tôi hết, bạn trai tôi là Trầm Ngang.”

“Có lẽ bây giờ em thích chú ấy, nhưng sau này thì sao?” Trầm Thịnh Niên khuyên nhủ: “Em đã từng nghĩ tới chưa, vào lúc em hai mươi lăm tuổi tràn trề sức sống thì chú ấy đã bốn mươi tuổi sắp già rồi.”

“Thế Trợ lý Tần còn lớn hơn anh hơn mười tuổi chẳng phải anh cũng yêu cô ấy đếnchết còn gì? Còn nói nơi này từ khi bắt đầu đã là của cô ấy, cả đời này cô ấy đừng mong đến được với người đàn ông khác còn gì?” Không để ý, Mộc Mộc vô tình buột miệng nói ra những lời nghe lén hôm ấy.

“Cô nghe thấy những lời này?” Ánh mắt Trầm Thịnh Niên lập tức trầm xuống.

Mộc Mộc vội bỏ chạy ngay: “Nói tóm lại, nếu hai người đã quyết định bắt đầu thì tuổi tác không phải là vấn đề quan trọng. Hôm nay xem như tôi chưa nghe thấy anh nói gì, giờ tôi phải đi học, tạm biệt.”

Mộc Mộc cứ nghĩ Trầm Thịnh Niên thổ lộ với mình chẳng qua là tình trạng bình thường của biến thái, không cần để ý. Ai dè ngày hôm sau, liên tục, Trầm Thịnh Niên luôn đến trường tìm cô.

Đợi ở ký túc xá, chặn ở thư viện, đón ở căn tin.

Đưa hoa, đưa quà, đưa vé xem ca nhạc.

Mỗi một chiêu đều siêu lãng mạn, bạn học Lưu Vi Vi nhìn mà ghen tị đến mức muốn tiêu diệt Mộc Mộc sau đó chuyển sang cho mình: “Lâm Mộc Mộc, mày đã có ông chú rồi còn thông đồng với đứa cháu, quả thực là chiếm hầm cầu mà không đi **, đáng ghét hơn lại còn chiếm được hầm cầu khảm vàng xung quanh a.”

Mộc Mộc cảm thấy mình so với đậu nga tỷ tỷ còn oan hơn, cô cũng không biết hầm cầu khảm vàng Trầm Thịnh Niên kia nổi điên gì, trước đó không phải theo đuổi Tần Hồng Nhan đến mức gà bay chó sủa cơ mà, sao lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với cô thế không biết.

Có điều, người khác thường thì hành vi dĩ nhiên cũng khác thường.

Để hiểu rõ yêu tinh này rốt cuộc muốn làm gì, hôm nay Mộc Mộc mua một lô kẹo ngọt đến thăm Tần Hồng Nhan.

Lại nói, mấy băng sơn mỹ nhân không phải bình thường đều thích ăn những thức ăn nhẹ như rau, dưa, salad linh tinh gì đó, nhưng Tần Hồng Nhan lại thích ăn đồ ngọt, đặc biệt là loại ngọt đến phát ngấy hoặc tương tự như vậy. Mộc Mộc thường thấy mỗi lúc nghỉ ngơi Tần Hồng Nhân đều cầm bánh rán ăn, một bên uống trà sữa chocolate nhưng dáng người vẫn luôn thon thả, chưa từng mập ra.

Có một cơ thể như vậy thật đáng ghen tỵ, cũng khó trách ở công ty cô ấy luôn lẻ loi một mình.

Ôm bánh rán tẩm vừng thơm phức, Mộc Mộc b của Tần Hồng Nhan, đúng lúc trông thấy cô ấy đứng ngây người trước cửa sổ sát đất, chăm chú nhìn về phía trước.

Lướt qua những toàn nhà cao thấp có thể thấy một con sông bao quanh thành phố. Cuộc sống hàng ngày cũng như dòng nước chảy, vĩnh viễn sẽ không bao giờ quay trở lại.

Vào giây phút đó, một Tần Hồng Nhan luôn luôn mạnh mẽ lạnh lùng ấy thế mà trong ánh mắt lại có sự cô đơn hiu quạnh.

Cũng may mùi thơm ngọt ngào của bánh rán đã cứu rỗi cô ấy, sau khi ăn xong, Tần Hồng Nhan liền hỏi Mộc Mộc: “Cô tới đây làm gì?”

Mộc Mộc rơi lệ đầy mặt, bà chị à, tốt xấu gì thì chị cũng vừa mới ăn sạch lễ đến thăm của tôi đó, có thể nhiệt tình một chút không hả?

Cũng may đã quen với một Tần Hồng Nhan lạnh lùng bình tĩnh, Mộc Mộc khôi phục tinh thần, sau đó cân nhắc từng từ hỏi: “Gần đây Trầm Thịnh Niên có thường xuyên tới tìm cô không?”

Tần Hồng Nhan chuyên tâm nhìn vào màn hình máy tính, không ngẩng đầu hỏi: “Cô hỏi chuyện này làm gì?”

“Cũng không có gì, chỉ nhân tiện hỏi thôi.” Mộc Mộc ấp úng một lát, lát sau rốt cuộc cũng kể: “Chuyện là, thật ra gần đây cậu ta bỗng nhiên thường xuyên tới tìm tôi, tôi cảm thấy kỳ lạ quá.”

“Ý của cô là, cậu ta theo đuổi cô?” Tần Hồng Nhan vẫn như cũ chăm chú nhìn vào màn hình máy tính nhưng ngón tay lại không gõ lên bàn phím.

“Theo như cậu ta nói là thế, nhưng tôi cảm thấy chuyện này không thể tin được.” Mộc Mộc gãi đầu.

“Đầu óc cậu ta có vấn đề, cô đừng để ý tới cậu ta là được rồi.” Ngón tay Tần Hồng Nhan lại bắt đầu bay nhảy trên bàn phím máy tính.

“Vậy cuối cùng cô có quan tâm cậu ta hay không?” Mộc Mộc nghiêng người hỏi.

Tần Hồng Nhan nheo mắt: “Cô tưởng rằng cho tôi vài cái bánh rán là có thể moi chuyện à?”

Đã ở chung lâu ngày như vậy, Mộc Mộc đương nhiên hiểu rõ Tần Hồng Nhan không hề giống bề ngoài cao cao đáng sợ nên tiếp tục gặng hỏi: “Rốt cuộc có hay không?”

Tần Hồng Nhan mất kiên nhẫn đáp: “Không có

Mộc Mộc không tin: “Một chút cũng không có sao? Phải có một chút chứ.”

Thường thì liệt nữ rất sợ triền lang, đứa cháu cho dù có biến thái thì cũng là một biến thái xinh đẹp, hơn nữa theo đuổi lâu như vậy, Tần Hồng Nhan chắc chắn sẽ có tình cảm đối với cậu ta.

*Liệt nữ: chỉ người con gái thà chết cũng phải bảo vệ trinh tiết

*triền lang: chỉ người bám đuôi dai như đỉa

“Tôi nói lại một lần cuối” Tần Hồng Nhan trả lời dứt khoát: “Từ, đầu, đến, cuối, một, chút, cũng, không, có.”

Mộc Mộc vẫn không tin: “Vậy nếu tôi bỏ Trầm Ngang chấp nhận cậu ấy, cô cũng ok à?”

Tần Hồng Nhan cười lạnh: “Tôi cầu còn không được.”

Tần Hồng Nhan vốn là băng sơn mỹ nhân, tiếng cười lạnh của cô ấy tuyệt đối có thể khiến người khác nổi da gà. Nhưng lúc này bỗng dưng biến sắc ảm đạm.

Mộc Mộc quay đầu, phát hiện đứa cháu không biết đã đứng ở cửa từ khi nào.

“Mộc Mộc, cô nghe rõ rồi chứ.” Đứa cháu cười tươi như gió xuân phơi phới, nhưng ánh mắt kia lại rét lạnh đến cực điểm: “Chị Tần đối với tôi một, chút, tình, cảm, cũng, không, có.”

“Cậu tới đây làm gì?” Tần Hồng Nhan tức giận hỏi.

“Yên tâm, chị Tần, tôi không phải tới tìm chị.” Trầm Thịnh Niên vừa nói vừa bước đến bên cạnh Mộc Mộc, vươn tay khoác vai cô, tư thế vô cùng thân thiết: “Tôi tới để đón Mộc Mộc, muốn cho cô ấy một sự ngạc nhiên bất ngờ.”

“Trầm Thịnh Niên, đừng gây chuyện nữa!” Tần Hồng Nhan nhíu mày.

“Ai nói tôi gây chuyện? Tôi yêu Lâm Mộc Mộc.” Hàng mi cong dài của Trầm Thịnh Niên từ từ nâng lên: “Hai người đều không tin? Như vậy, tôi chỉ có thể dùng hành động để chứng minh thôi.”

Mộc Mộc biết rõ chú cháu nhà này đều là cầm thú, khác nhau duy nhất chính là một đại cầm thú ra vẻ đạo mạo và một tiểu cầm thú giảo hoạt quỷ quái.

Cho nên lời của tiểu cầm thú vừa nói ra Mộc Mộc liền theo bản năng bỏ chạy.

Nhưng vẫn chậm một bước — Trầm Thịnh Niên đã dùng một tay giữ chặt gáy cô, mạnh mẽ áp tới, chuẩn xác hôn lên môi cô.

Chương 22

Mẹ kiếp, loạn luân, so với [Giông Tố] mụ nội nó đều là loạn luân.

Bị một người luôn gọi mình là “dì nhỏ” cưỡng hôn, đầu Mộc Mộc sắp nổ tung thành bốn mảnh rồi.

Trầm Thịnh Niên này nghĩ cô là nhân dân tệ à, ai ai cũng có thể hôn một cái sao.

Mộc Mộc buồn bực, dùng sức đẩy Trầm Thịnh Niên ra, vừa định giơ tay tát cậu ta một cái bỗng khóe mắt thấy app1e đang cầm tài liệu đứng ngây người trước cửa, bịt miệng mở to mắt nhìn vào.

App1e chính là người hôm đó bắt gặp Mộc Mộc và Trầm Ngang trong quán sushi, sau đó chuyện hai người hẹn hò không tới một giờ đã được truyền đi khắp nơi.

Lúc này đây công lực của nữ vương tin đồn đã tăng lên rõ rệt, không đến nửa giờ sau, tin tức cháu trai Trầm Kinh Lý ở trước mặt Trợ lý Tần hôn dì nhỏ tương lai của mình đã truyền đi khắp công ty.

Mộc Mộc chạy trối chết, nhanh như chớp chạy về phòng ngủ trốn tránh, lo sợ bất an.

Phải giải thích với Trầm Ngang thế nào đây? Mộc Mộc khó xử.

Mặc dù cô vô tội nhưng Trầm Thịnh Niên cho dù thế nào cũng là cháu ruột của Trầm Ngang, quan hệ ruột thịt huyết thống, không thể mắng thẳng mặt cậu ta được.

Cho dù là ai dụ dỗ ai, Trầm Ngang đều không thể chịu nổi.

Hơn nữa bọn họ ở công ty diễn trò như vậy, khẳng định sẽ khiến mặt mũi Trầm Ngang mất

Nói tóm lại, Trầm Ngang chắc chắn sẽ rất tức giận.

Mộc Mộc trốn trong ổ chăn, cuộn mình như chân giò hun khói, lăn qua lăn lại, hơn nữa không ngừng thở dài ai oán, cuối cùng bị Lưu Vi Vi kiềm chế không được tặng một quyển sách vào đầu.

Đang xoa cái trán bỗng Trầm Ngang nhắn tin đến, nói anh đang chờ cô ở dưới cổng trường.

Bắt đầu hỏi tội rồi đây.

Trên đường đi ra, Mộc Mộc vắt hết óc suy nghĩ nên giải thích thế nào.

“Bọn em đều trong sạch.”– rất giấu đầu hở đuôi, giống như đã có chuyện gì thật rồi ấy.

“Em bị cưỡng ép.”– quá gượng, giống như bị gì gì ấy.

“Em cũng không biết cậu ta sao lại làm vậy với em nữa.”– rất giả tạo.

Nghĩ tới nghĩ lui mà chẳng nghĩ ra được cách giải thích nào, Mộc Mộc chỉ có thể tuỳ thời ứng phó.

Cẩn thận ngồi lên ghế phó lái, lén nhìn nét mặt Trầm Ngang, Mộc Mộc phát hiện tâm trạng của anh rất tốt: vẻ mặt thoải mái tự nhiên, lái xe vững vàng chắc chắn.

Tựa như người bình thường không có chuyện gì vậy.

Chẳng lẽ tin tức từ app1e không lọt vào tai anh?

Mộc Mộc cảm thấy, khả năng này so với việc Ngô Ngạn Tổ bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống nói yêu bản thân đều xa vời như nhau hết.

Người khác lương tâm bị cẩu ăn, còn với Mộc Mộc, lòng hiếu kỳ lại bị mèo cào, thật sự nhịn không được, mở miệng dò hỏi: “Chiều nay ở công ty em có đến tìm Trợ lý Tần, anh có nghe nói không?”

“Em muốn ám chỉ tới chuyện em và Thịnh Niên hả?”

Lời Trầm Ngang nói nháy mắt khiến tim Mộc Mộc căng thẳng.

“Anh có nghe nói?”

“Ừ

“Vậy anh không tức giận sao?” Mộc Mộc ngạc nhiên.

“Thằng bé đó tính cách tương đối lập dị, thường có hành động quái gở, em không tức giận là được rồi.” Trầm Ngang bình thản nói những lời này tựa như nói hôm nay thời tiết thật đẹp vậy.

Nghe thế Mộc Mộc ngẩng đầu, cẩn thận quan sát Trầm Ngang — nét mặt vẫn thoải mái tự nhiên, động tác lái xe vững vàng chắc chắn.

“Anh thật sự không tức giận?” Không biết vì sao, cổ họng Mộc Mộc khô khốc như bị dây thừng vặn lại, dưới ánh nắng chói chang lại càng thêm thắt chặt khó chịu.

Xe dừng trước cột đèn xanh đèn đỏ, trong lúc chờ đợi Trầm Ngang vươn tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, dịu dàng nói: “Giận em, hay là thằng bé? Anh biết rõ Thịnh Niên, nó là đứa trẻ ngang bướng, thế nên em hoàn toàn vô tội .”

Trên vỉa hè, người đi đường đông như chẩy hội, nườm nượp đi qua.

Mộc Mộc cúi đầu xuống, thấp giọng nói: “Em chợt nhớ mai em có bài tập quan trọng phải làm, nếu không sẽ ảnh hưởng tới kết quả tốt nghiệp, em phải về.”

“Ăn xong cơm tối anh sẽ đưa em về.” Trầm Ngang nói.

Mộc Mộc cúi đầu càng thấp nhưng giọng nói rất kiên quyết: “Em muốn về bây giờ.”

Trầm Ngang yên lặng thu tay, mím môi, lái xe quay lại.

Liên tục vài ngày Mộc Mộc đều không liên lạc với Trầm Ngang, mà cô cũng chẳng có tâm trạng làm những việc khác.

Mỗi ngày ở trong phòng xem phim, ăn mì tôm.

An Lương nhìn thấu thẳng thắn hỏi: “Thất tình hay là cãi nhau?”

“Vế sau.” Mộc Mộc thở dài, thiếu chút nữa lá phổi nhỏ cũng bị thổi ra ngoài: “Có điều nếu còn tiếp tục e chừng cách vế trước cũng không xa nữa đâu.”

Sau đó Mộc Mộc thuật lại từ đầu đến cuối câu chuyện ngày ấy cho An Lương nghe.

“Không phải mày hi vọng chú ấy ghen chứ?” An Lương một câu chỉ ra mấu chốt.

Mộc Mộc cam chịu.

Trầm Ngang không hề tức giận chứng minh anh rất thấu tình đạt lý, cô đáng lẽ nên vui mừng mới phải. Nhưng về phương diện khác, Trầm Ngang bình tĩnh thản nhiên như thế lại khiến cô cảm thấy bất an.

Đàn ông đều có tính chiếm hữu, bạn gái mình bị người khác hôn cho dù không tức sùi bọt mép thì cũng nên rầu rĩ không vui chứ.

Nhưng Trầm Ngang lại bình tĩnh như người không có chuyện gì, sống ôn hòa như chúa Jesus hòa bình vậy.

Mộc Mộc thấy Trầm Ngang dần có biểu hiện thói hư tật xấu của đàn ông — sau khi chiếm được lại bắt đầu không biết trân trọng đối phương.

“Trầm Ngang đường đường là một tổng giám đốc của một công ty lớn, kinh nghiệm tình trường đã đạt đến trình độ lão làng rồi, trường hợp nào mà chưa thấy qua, chẳng lẽ mày lại hi vọng chú ấy như mấy thằng lông bông suốt ngày nói yêu đương với mày hả?” An Lương khuyên nhủ: “Nếu mày thích một người chu đáo săn sóc, thì cũng phải chịu được người đó luôn bình tĩnh và biết kiềm chế.”

Về mặt lý trí Mộc Mộc dĩ nhiên hiểu được, nhưng về mặt tình cảm thì cô vẫn bị tổn thương.

Liên tục vài ngày cho đến một hôm Trầm Thịnh Niên bỗng đến tìm cô.

Lần này hơi lạ, cậu ta không còn lái xe Mercedes G55 đến như lần đầu tiên nữa.

Mộc Mộc hận cậu ta, do đó châm chọc nói: “Đi bộ không đi xe nữa à? Trầm đại công tử hôm nay ăn no rỗi việc nên muốn cải trang xuất hành sao?”

“Xe bán rồi.” Giọng Trầm Thịnh Niên lộ rõ vẻ đau khổ.

“Bán rồi? Anh bị phá sản à?”

Kỳ thật Mộc Mộc chỉ thuận miệng nói bừa, không ngờ nghe xong vẻ mặt của Trầm Thịnh Niên lại có tia thống khổ chua xót.

“Anh thực sự bị phá sản?” Mộc Mộc mở to mắt.

Thật là…… khiến người ta muốn nghe ngóng nha.

Trầm Thịnh Niên tiến đến cạnh Mộc Mộc, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, làm ra v ngây thơ vô tội chết người: “Dì nhỏ, thật ra cháu chỉ đùa chút hôn dì thôi mà, dì đại nhân đại lượng thổi thổi bên gối nói chú cháu tha thứ cho cháu lần này nha.”

Mộc Mộc khó hiểu: “Chuyện hai người, sao lại xả lên đầu tôi?”

“Không phải vì một lần hôn dì đó sao, chú cháu tức giận nên mới khiến cháu phá sản a.” Trầm Thịnh Niên không ngừng kêu khổ.

“Nhưng chú ấy thoạt nhìn rất bình tĩnh mà, căn bản là không hề giận anh.” Mộc Mộc nói.

“Dì không hiểu chú ấy rồi, chú ấy là một con ác quỷ ngầm, càng tỏ ra bình tĩnh thì lại càng đáng sợ.”

Giọng Trầm Thịnh Niên âm u rét lạnh, Mộc Mộc nghe xong bất giác toàn thân cũng nổi đầy da gà.

Chương 23

“Dì nhỏ, cháu đã nhận ra rồi, chú cháu là thực sự yêu dì, so với vàng bạc đá quý còn thật hơn. Từ nhỏ tới lớn cháu luôn phá chú ấy nhưng đây là lần đầu tiên chú ấy xuống tay với cháu tàn nhẫn như vậy.” Trầm Thịnh Niên không ngừng cầu xin tha thứ: “Dì nhỏ cháu sai rồi, thực sự sai rồi. Cháu biết dì là một nữ thần vô cùng sáng suốt và lương thiện, please giúp cháu một lần này đi, nha.”

“Vậy anh phải nói rõ cho tôi biết trước đã, tại sao lại tự dưng vô cớ chạy tới chỗ tôi bày tỏ,lại còn ở trong văn phòng Trợ lý Tần giở trò với tôi?” Mộc Mộc suy nghĩ mãi nhưng không thể lý giải.

“Bởi vì dì đẹp, lại lương thiện, lại……”

“Tôi đếm đến ba, nếu anh không nói thật thì tôi mặc kệ anh.”

Trầm Thịnh Niên im lặng, sau khi trầm mặc rất lâu cậu ta mới kể cho Mộc Mộc nghe chuyện xưa của cậu ta và Tần Hồng Nhan.

v>

Mất nửa giờ sau, bị muỗi chích mười nốt, Mộc Mộc cuối cùng đã nghe xong câu chuyện tình đầy biến động thăng trầm của hai người, không khỏi thở dài thương x

Người đàn ông này si tình đến mức…… tức lộn ruột.

Nếu cô là Tần Hồng Nhan, hoặc là bị sự thâm tình của cậu ta cảm động đến điên, hoặc là bị chấp niệm của cậu ta tra tấn đến điên.

Nói tóm lại, đều bị điên cả.

Mộc Mộc bắt đầu cảm thấy may mắn vì người cô thích là người chú chứ không phải người cháu.

“Cho dù biết hai người đã kết giao nhưng cô ấy vẫn nhớ chú ấy mãi không quên. Tôi thật sự không chịu nổi nên mới làm chút chuyện không phải với cô ấy. Sau đó cô ấy nói, tôi ngay cả một sợi lông tơ cũng không bằng chú ấy, cho nên bất luận là người phụ nữ nào cũng đều sẽ chọn chú ấy chứ không phải là tôi.”

Trầm Thịnh Niên nói được một nửa bỗng thấy trong mắt Mộc Mộc lóe lên ánh sáng: “Anh rốt cuộc đã làm chuyện gì không phải với cô ấy?”

“Tôi đang nói Hồng Nhan có ý không an phận với bạn trai cô, mà cô lại quan tâm tôi làm chuyện gì với cô ấy? Cô có thể nắm bắt vấn đề trọng tâm một chút được không hả?” Trầm Thịnh Niên khinh bỉ.

Mộc Mộc vội xua những hình ảnh không trong sáng ra khỏi đầu, khôi phục tâm trí: “Anh nghe xong không phục, cho nên muốn dụ dỗ bạn gái hiện tại của chú anh — là tôi, để chứng minh sức quyến rũ của anh cao hơn chú mình, phải không?”

Trầm Thịnh Niên cam chịu.

Mộc Mộc nói tiếp: “Nhưng kế hoạch này chẳng những không thành công, ngược lại còn chứng minh lời Trợ lý Tần từng nói — anh quả thật ngay cả một sợi lông tơ cũng không bằng chú mình, không, là sợi lông nách cũng không bằng — ít nhất trong lòng tôi nghĩ như thế.”

Ánh mắt Trầm Thịnh Niên nhìm chằm chằm ai đó, hàm ý rất rõ ràng muốn ăn thịt người.

Mộc Mộc hừ lạnh: “Anh còn dám trừng mắt lần nữa, tôi lập tức bảo chú anh tiêu diệt anh đến quần cũng không có mà mặc, anh tin không?.”

Vì thế, Trầm Thịnh Niên lại hoàn hảo bày ra biểu tình đúng kiểu “Nhẫn nhục sống tạm bợ”.

Bị Trầm Thịnh Niên nhõng nhẽo năn nỉ mãi, Mộc Mộc cuối cùng đồng ý giúp cậu ta nói hộ vài câu.

Chẳng qua chỉ nói miệng vài câu nhưng chẳng khác nào làm khó Mộc Mộc — cô và Trầm Ngang đã vài ngày chưa liên lạc.

Bây giờ nghĩ lại, hoàn toàn là lỗi ở cô.

Lỗi so với người cố tình gây sự còn cố tình gây sự hơn.

Rõ ràng người ta là người ẩn nhẫn, cô lại trách anh thờ ơ lãnh đạm, lại còn nổi giận đùng đùng không để ý người ta.

Nếu là người phụ nữ trưởng thành hiểu chuyện thì e chừng đã sớm nhẹ nhàng nói rõ với chú ấy, ai như cô lại ở trong phòng một mình đấu tranh nội tâm.

Mở nhìn số điện thoại di động của Trầm Ngang, trái tim Mộc Mộc bỗng nhiên ‘bình bịch” vang lên: “Có khi nào mấy ngày nay chú ấy đã phát chán tính tình của cô cho nên đã thay người mới không nhỉ?”

Nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, tựa như táo bón một tuần rối rắm thống khổ, Mộc Mộc quyết định nhắn vài câu.

“Anh đã ngủ chưa? Đang làm gì thế?”

Sau đó cắn răng nhắm mắt bấm gửi tới Trầm Ngang.

Nhắn xong cô liền đặt điện thoại sang một bên, còn mình trốn vào ổ chăn — cô sợ điện thoại sẽ không đổ chuông báo hiệu.

Hơn một phút sau, tin nhắn của Trầm Ngang đến –“Nghĩ đến em.”

“Ầm ầm”, Mộc Mộc tựa như rơi vào hố lửa, cả người ửng hồng, sau đó mềm nhũn.

Kỹ năng tán gái của ông chú này, thật sự là càng ngày càng cao!

Mộc Mộc gần như không thể chịu nổi, chỉ có thể chống đỡ cơ thể ngồi dậy, run run nhắn lại –“Đói quá, muốn ăn một bát mì thịt bò quá.”

Thật ra cô vốn định nhắn rằng “em cũng nhớ anh”, nhưng dù sao cô cũng mới gia nhập vào tình trường không lâu, da mặt mỏng, không thể giống Trầm Ngang nói toạc như mây bay nước chảy, chỉ có thể quanh co khúc khuỷu nói bóng nói gió.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .